Có những cuối tuần trôi qua không phải vì cô đơn… mà vì ta đang học cách ở yên cùng nỗi nhớ.

260 Lượt xem

Những ngày cuối tuần không hẹn hò,
ta làm bạn với thinh không.

Không cà phê đông người,
không tiếng cười rộn ràng,
chỉ có căn phòng quen
và khoảng lặng dài hơn mọi cuộc trò chuyện.

Ta dậy muộn hơn thường ngày,
nhưng lòng lại thức rất sớm.
Thức để nghe
một cái tên quen
vô tình rơi xuống giữa ngực mình.

Cuối tuần của ta,
không có lịch trình.
Chỉ có những dòng suy nghĩ
đi loanh quanh
một người.

Ta bật một bản nhạc cũ,
không phải vì hay,
mà vì nó từng
đi ngang qua ký ức
có em.

Có những phút giây,
ta ngồi rất lâu bên cửa sổ,
nhìn phố xá vội vã,
tự hỏi
không biết em đang bận rộn vì điều gì,
có kịp nhớ đến ta
trong một khoảnh khắc rất nhỏ hay không.

Ta không buồn nhiều,
chỉ là nhớ.
Một nỗi nhớ đủ chậm
để không làm đau,
nhưng đủ sâu
để không thể lãng quên.

Cuối tuần không hẹn hò,
ta học cách yêu
mà không cần chạm.
Học cách quan tâm
mà không đòi hỏi hồi đáp.

Ta để lòng mình
trôi theo thinh không,
để nỗi nhớ
có chỗ trú ngụ,
để tình cảm này
được tồn tại
một cách hiền lành nhất.

Nếu một ngày nào đó,
em vô tình thấy ta im lặng,
đừng nghĩ ta đã quên.
Chỉ là ta đang dành cuối tuần
để yêu em
theo cách rất riêng.

#tuvan #tinhcam #si_tinh #cuoituankhonghenho #nguoiviettanvan

Chia sẻ bài viết

Bình luận (0)

Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!