Có những mùa Noel không lạnh vì gió…

“Có những mùa Noel không lạnh vì gió…
mà vì người mình chờ đã không còn đứng cạnh.”

Noel một mình.
Giờ thì không còn em bên cạnh nữa.

Phố vẫn sáng,
đèn vẫn treo,
nhạc vẫn vang lên những bản quen thuộc.
Chỉ là trong đám đông đó,
anh không còn ai để nắm tay.

Anh đi giữa dòng người rộn ràng,
mà thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết.
Có những khoảnh khắc rất ngắn,
anh tưởng như quay đầu lại
sẽ thấy em đang đứng đó,
cười và bảo: “Đi đâu mà chậm thế?”

Nhưng không.
Chỉ là một khoảng trống
đủ rộng
để anh nhận ra
mình đã thật sự mất em rồi.

Anh không biết
bao giờ mình mới quên được em.
Cũng không chắc
liệu có ngày nào đó
tên em thôi xuất hiện
trong những đêm dài.

Chỉ biết rằng,
hiện tại
anh vẫn nhớ.
Nhớ một cách rất khẽ,
nhưng rất sâu.

Noel với anh bây giờ
không còn là quà hay lời chúc.
Chỉ là một mốc thời gian
nhắc anh rằng
lại thêm một năm
mình học cách ở một mình
mà không có em.

Anh không trách em đã rời đi.
Chỉ trách bản thân
đã từng nghĩ
hai đứa có thể đi cùng nhau lâu hơn thế.

Ngoài kia,
tuyết có thể rơi,
đèn có thể sáng,
nhưng trong lòng anh
chỉ là một mùa đông rất dài.

Và rồi,
anh lại đón Noel một mình.
Không oán giận,
không níu kéo.
Chỉ là lặng lẽ chấp nhận
rằng có những người
đi ngang qua đời ta,
ở lại rất lâu trong tim,
nhưng không ở lại đến cuối con đường.

Có lẽ,
anh chưa quên được em đâu.
Nhưng anh sẽ học cách
đón Noel thêm một năm nữa
một mình.

Chia sẻ bài viết

Bình luận (0)

Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!