Thơ tình: Nỗi nhớ mùa đông

Nỗi nhớ mùa đông

Đêm tháng Giêng gió đông bắc lại về
Em mở cửa...lạnh lùa tung mái tóc
Bên này đèn khuya một mình anh thức
Nghĩ mà thương vụ rét ở quê mình

Hãy rộng lòng tha lỗi cho anh
Nếu đôi lúc giận hờn nhau vô cớ
Những bực dọc nén dồn vất vả
Làm em buồn mà anh có vui đâu!

Chỉ riêng điều được sống cùng nhau
Những ngày bên em làm anh vui nhất
Cơm áo gạo tiền là nỗi lo thường nhật
Nhưng chẳng hề chi có phải không em?

Anh đã xa căn phòng nhỏ bao đêm
Mà lạnh trong anh lạnh hơn trời xứ bắc
Giấc ngủ chập chờn...trong mơ thầm nhắc
Mùa đông này nhân nỗi nhớ thương nhau

Chia sẻ bài viết

Bình luận (0)

Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!