Có bao giờ em tự hỏi, tại sao mình cứ mãi đuổi theo chiếc bóng của người khác?

Có những ngày buồn. Lòng nặng trĩu âu lo. Chỉ vì một cụm từ. “Con nhà người ta”.

Họ sao mà giỏi thế. Họ sao mà lấp lánh. Còn nhìn lại mình. Thấy sao mà nhỏ bé. Thấy sao mà chông chênh.

Em tự ti, thu mình. Giữa thế giới rộng lớn. Em thấy mình lạc lõng. Rối bời trong suy nghĩ. “Giá trị mình ở đâu?”.

Em mải mê so sánh. Rồi tự làm đau mình. Bằng những chuẩn mực. Của một ai đó khác.

Nhưng cô gái à. Nghe anh nói điều này. Một điều thật tâm thôi.

Có thể em không biết. Chính em lúc này đây. Với những gì đang cố. Với sự kiên trì đó. Cũng đang là ước mơ. Cũng là “con nhà người ta”. Trong mắt một người khác.

Có một ai đó. Đang âm thầm nhìn em. Ngưỡng mộ cách em sống. Thật thà và chân thành. Ngưỡng mộ cách em cười. Dù lòng đầy bão tố.

Họ ước được như em. Mạnh mẽ và kiên cường. Dám sống là chính mình. Chứ không phải bản sao. Của bất kỳ ai cả.

Vậy nên em ơi. Người em cần so sánh. Chẳng phải là ai kia. Mà là chính em thôi. Của ngày hôm qua cũ.

Chỉ cần em tốt hơn. Dù chỉ là một chút. Của em trong quá khứ. Thế đã là đủ rồi.

Đừng cố gắng trở thành. Một bản sao hoàn hảo. Của người đời ngưỡng vọng. Hãy cứ là phiên bản. Tốt nhất của chính em.

Đó mới là điều. Đáng tự hào nhất. Và đáng được yêu thương.

Bởi vì trong mắt anh. Em vốn dĩ đã là. Một điều rất tuyệt vời.

Thương em.

#nguoiviettanvan #connhanuoita #chualanh #giatribanthan #tamtrang

Chia sẻ bài viết

Bình luận (0)

Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!