Gửi Nhâm Thân, Những linh hồn mang mệnh Kiếm Phong Kim

Có ai từng nói với bạn rằng: "Làm cây kiếm sắc lạnh lẽo, Cô độc lắm không?"

Gửi Nhâm Thân, Những linh hồn mang mệnh Kiếm Phong Kim.

Người ta hay bảo, Tuổi Thân thì sướng. Nhanh nhẹn, Thông minh, Lại còn là Vàng Đầu Mũi Kiếm. Sắc bén vô cùng. Mạnh mẽ vô cùng.

Nhưng có ai thực sự hiểu, Để trở thành thanh kiếm báu sáng lòa khí chất ấy, Bạn đã phải đi qua bao nhiêu ngọn lửa?

Kiếm Phong Kim không sợ lửa, Thậm chí cần lửa để thành hình. Nhưng quá trình "tôi luyện" ấy, Chưa bao giờ là dễ chịu.

Có phải 30 năm đầu đời, Là chuỗi ngày bạn tự mình băng qua giông bão? Bề ngoài cười nói, Hoạt bát, Lạc quan. Nhưng đêm về, Lại đối diện với bốn bức tường cô tịch.

Nhâm Thân lạ lắm. Cái gì cũng biết, Cái gì cũng hiểu, Nhìn thấu tâm can người khác chỉ qua ánh mắt. Nhưng chính vì quá sắc sảo, Nên lòng mới hay trầy xước. Vì quá hiểu chuyện, Nên mới hay nhận phần thiệt thòi về mình.

Bạn giỏi giang, Có tài, Nhưng dường như thành công cứ thích chơi trò trốn tìm. Lúc tưởng chừng nắm được trong tay, Lại vụt mất. Lúc tưởng chừng chạm đáy vực sâu, Lại kiên cường bật dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Có những ngày, Chỉ muốn cởi bỏ bộ giáp sắt xuống. Chẳng cần làm thanh gươm báu nữa. Chỉ muốn làm một hòn đá cuội, Nằm im nghe suối chảy, Mặc kệ sự đời.

Nhưng bạn ơi, Thương Nhâm Thân, Là thương cái cốt cách kiêu hãnh ấy.

Đừng oán trách những ngày đã cũ. Đừng tiếc nuối những người đã đi. Bởi lẽ, Thép đã tôi thế đấy.

Ở cái ngưỡng cửa ngoài 30 này, Khi ngọn lửa thanh xuân bớt đi phần bồng bột, Là lúc Kiếm Phong Kim tỏa sáng đằm thắm nhất. Không còn phô trương sắc nhọn để làm đau người, Mà thu mình vào vỏ bọc của sự điềm tĩnh, Bảo vệ những người mình thương yêu.

Hãy tin rằng, Mọi chông gai bạn đã đi qua, Đều là cái giá xứng đáng cho sự trưởng thành rực rỡ này.

Năm tháng rộng dài, Xin hãy dịu dàng với chính mình hơn một chút. Cho phép mình được yếu đuối, Được nghỉ ngơi, Được dựa vào ai đó mà không cần gồng gánh cả thế giới.

Thanh kiếm sắc nhất, Không phải để chém sắt chém vàng. Mà là để cắt đứt những muộn phiền, Mở ra một con đường Bình An.

Nhâm Thân 1992 à, Bạn đã vất vả rồi. Hạnh phúc, Muộn một chút, Nhưng chắc chắn sẽ đậm sâu.

An yên nhé!

Chia sẻ bài viết

Bình luận (0)

Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!